Công nghệ » Cảm xúc nhảy dù khóa 1
Xem theo kiểu:
Cảm xúc nhảy dù khóa 1
15:27 | 27/12/2013

Có lẽ bây giờ các bạn trong lớp dù tròn khoá 1 của tôi đang vẫn còn ngây ngất trong sự sung sướng của những người vừa chinh phục khoảng không trở về.Học viên lớp dù tròn Khóa 1 đầu tiên này chắc ai ai cũng đều có những kỷ niệm về bạn bè và ngay cả chính bản thân mình nữa phải không các bạn?Tôi chỉ xin viết ra đây những gì tôi đã trải qua trong lần nhảy ra khoảng không đầu tiên của mình,đó là nỗi sợ hãi,sự sung sướng của lần nhảy đầu tiên trong đời.

Có lẽ bây giờ các bạn trong lớp dù tròn khoá 1 của tôi đang vẫn còn ngây ngất trong sự sung sướng của những người vừa chinh phục khoảng không trở về.Học viên lớp dù tròn Khóa 1 đầu tiên này chắc ai ai cũng đều có những kỷ niệm về bạn bè và ngay cả chính bản thân mình nữa phải không các bạn?Tôi chỉ xin viết ra đây những gì tôi đã trải qua trong lần nhảy ra khoảng không đầu tiên của mình,đó là nỗi sợ hãi,sự sung sướng của lần nhảy đầu tiên trong đời.

Ngày 25 tháng 4 năm 2007 là ngày nhảy đầu tiên của lớp dù tròn khóa 1,tôi là số 2 của vòng 3,số 1 là anh Trần văn Lượng,số 3 Huỳnh Mỹ Linh,số 4 Lê Thanh Tú.Củng háo hức như mọi người tôi củng không làm sao ngủ được chỉ mong sao trời sàng để vào phi trường,vậy mà khi vào đến nơi thì hầu như mọi người đều đả đủ cả.

Trải qua mọi thủ tục cần thiết trước khi lên máy bay nào là điểm danh,đeo thử dù,đo huyết áp(khâu này thú thật tôi củng hơi teo teo nên huyết áp hơi lên 1 ly ông cụ),rồi là chờ đợi.Vì chuyến đầu là của các Phi công chuyên nghiệp phải nhảy dù theo lịch thường niên,chuyến thứ hai mới đến phiên học viên Khóa 1 nhảy.

Trực thăng đã về,theo khẩu lệnh của Thầy Cánh ,Thầy Chiên ,Trung tá Nam mọi người đươc sự giúp đỡ của anh em trong ban dù trung đoàn 917 đứng dậy đeo dù,từng cái vỗ vai,từng cái xiết đai lưng đai đùi của các thầy các bạn,nhất là cái nháy mắt của thầy Ơn(giáo viên dù Phó Chủ nhiệm câu lạc bộ hàng không phía Bắc)người đã xếp chung chiếc dù tôi nhẩy ngày hôm nay sao ấm lạ.

Chuyến 2 lên trực thăng,trực thăng cất cánh,chuyến 2 vào vòng đầu vòng 1 chuẩn bị,rồi những người ở vòng 2 cũng đã nhảy ra ngoài khoảng không,tiếng của thầy "Long voi"sang sảng "Số 4 không giật dù,số 4 không giật dù".Ai vậy?A Mỹ Phụng cô bé nhỏ con nhẹ ký trốn nhà đi học nhảy dù.

Không còn có thời gian để nghĩ đến những chuyện khác nữa vòng 3 đã phải chuẩn bị,lúc này thú thật là"điếc không sợ súng"tôi và anh Lượng vẫn còn nhăn nhở nhe răng cười với nhau vào tư thế chuẩn bị.Anh Lượng đã nhảy ra ngoài tới phiên tôi vào vị trí,tiếng của thầy "Long voi": Nhảy,tôi lao ra ngoài.Ôi cha mẹ ơi mình chơi dại mất rồi.Sao mà ta chơi vơi giữa trời không một chỗ để bám vào thế này.Gió,chung quanh tôi toàn là gió.Gió ù ù từ cánh quạt trực thăng,gió ào ào khi tôi đang rơi xuống,tim gan phèo phổi cứ lộn ngược cả lên.Người tôi bỗng hẫng lên dù ổn định đã mở 1,2,3 giật dù thôi chả còn đúng bài như thầy Chiên và thầy Nam vẫn chỉ(Rơi được 1 giây,rơi được 2 giây,rơi được 3 giây rồi mới giật dù).Phựt,vòm dù chính trên đầu đã mở,sống rồi,ngước lên nhìn đỉnh vòm dù cái,sao mũ nhảy dù cứ xùm xụp thế này mũ rộng quá.Cám ơn thầy Ơn người đã xếp chung chiếc dù D6 mang số 9918713 với tôi,dù không xoắn mở đẹp lắm thầy Ơn à!Hoàn hồn rồi nắm lấy dây lái dù tìm những người nhảy cùng tốp."Ông Lượng đâu rồi,ông Lượng đâu rồi,huúu..."Tiếng trả lời thấp hơn ở phía trước"Huúu...Anh đây"."Linh đâu?Con Linh đâu?"Cao hơn 1 chút ở phía sau"Em đây".Nhìn phía trước phía sau thấy đủ cả,ngay tít phía xa Tú cũng đã mở dù.Aaaa... tôi đang bồng bềnh như những đám mây,tôi đang là người đi mây về gió tôi đã qua được nỗi sợ hãi tôi đã chinh phục được khoảng không rồi.

"Số 2,số 3 kéo bên trái đi"tiếng loa dưới đất của thấy Hoa kéo tôi về với thực tại,chuẫn bị tiếp đất.Tâm chữ T sao mà xa tít,bên trái là đường băng,bên phải xanh xanh những bụi cỏ.Xuống đường băng cứng lắm thầy ơi,giả vờ.lờ lờ kéo dây lái về bên phải.
Ui cái gì vàng vàng,nâu nâu đang chuyển động ở phía dưới thế này?Trời ơi!Bòooo...cả một đàn bò đang ở ngay phía dưới chân tôi,ặccccc.... chết con rồi má ơi,trời ơi có cả phân bò nữa."Số 2 chụm chân lại,chuẩn bị tiếp đất đi"thôi đành để cho "Con tạo xoay vần" ra sao thì ra.

Mặt đất cứ dâng lên,may quá đàn bò bỏ chạy,huỵch tôi bò lăn bò càng té xấp,nhờ có dù phụ nên không hề hấn gì,nắm vội vài sợi dây dù kéo để cho vòm dù xếp lại,ngước nhìn bên phải anh Lượng cũng vừa lồm cồm đứng dậy,nhìn sang bên trái thấy số 3 cũng vừa tiếp đất trên đường băng.

Ban dù của trung đoàn thật chu đáo đã cho người chạy ra giúp chúng tôi thu dù.Mừng quá tôi đã thành công rồi,không bị cỡi bò,cũng không bị đạp phãi mìn chống đổ bộ đường không của mấy con bò nũa chứ.Sung sướng quá bà con ơi.
Ơ hoa,hoa hồng và những cái bắt tay,những câu nói "Chúc mừng anh đã thành công"của cánh phi công trẻ vừa nhảy trước chuyến 1 sao mà mang nặng nghĩa tình đối với tôi đến lạ.
Anh Ngự ơi anh chu đáo quá thật không thể ngờ được là được tặng hoa và những câu chúc mừng đấy anh ạ.

Chuyến nhảy đầu tiên của tôi là như thế đấy các bạn ạ.Bây giờ khi đang ngồi viết những dòng này tôi lại đang nhớ về lần đầu tiên ấy.Mong cho mau đến tháng 9 nam nay,để lại được nhảy dù,để lại có được những cảm giác như lần đầu tiên.Tôi đã lỡ mê nhảy dù mất rồi bạn ơi!Nếu có bạn nào muốn có được những cảm giác như tôi thì nhanh chân lên ghi tên học nhảy dù đi nhé.

Xem thêm
Xem theo kiểu:
Việt Nam thiết kế máy bay siêu nhẹ

Ước mơ làm chủ một chiếc máy bay cá nhân của nhiều người đang dần trở thành hiện thực khi mới đây các nhà khoa học Việt Nam đã tự thiết kế, chế tạo thành công những chiếc máy bay cá nhân siêu nhẹ đầu tiên.

Con gái học nhảy dù

Nếu biết rằng con gái đi học nhảy dù thì có lẽ bố mẹ tôi sẽ giật mình và ngỡ ngàng lắm lắm!
Từ nhỏ, tôi đã nổi danh là một đứa \"cái gì cũng sợ\". Tôi sợ chuột, sợ rắn, thằn lằn... và tất tần tật những gì có thể sợ. Năm 24 tuổi, tôi vẫn không đủ can đảm mở mắt nhìn cái kim tiêm khi bác sĩ \"rút tí máu\". Thế mà tôi lại vừa mới nhảy dù-một việc chỉ dành cho những người anh hùng như... võ sĩ đấu bò tót. Thật là tự hào biết mấy

Cả nhà học nhảy dù

Bố, mẹ và con gái cùng... nhảy dù
Tại khóa 6 huấn luyện nhảy dù của Câu lạc bộ Hàng không phía Nam vừa kết thúc, gia đình anh Hoàng Hải Sơn, vợ là chị Nguyễn Thị Tuyết Anh và cô con gái Hoàng Nguyễn Nhật Anh đều tham gia nhảy dù. Trong ngôi nhà số 126 Trần Quang Diệu, phường 14 (quận 3, Thành phố Hồ Chí Minh) của gia đình anh chị, những tấm hình cả gia đình tham gia luyện tập bên cánh dù đủ màu sắc được treo trang trọng.

Nhật ký nhảy dù Khóa 5

Cánh cửa máy bay trực thăng đang mở rộng trước mắt tôi chỉ cách một bước chân, gió ù ù thổi thẳng vào mặt, và phía dưới là 1000m chờ đợi... Tôi đứng đúng tư thế chuẩn bị, và chờ cái vỗ vai làm hiệu... Mấy giây trôi qua rồi? Bao giờ mới đến lúc đó? Điều gì đang chờ tôi dưới kia? Điều gì sẽ xảy ra khi tôi nhảy vào khoảng không rộng mênh mông đầy mây trắng đó? Nếu có sự cố gì trong khoảng cách 1000m đó thì sao? Nếu dù không bung? Nếu tôi bay vào chướng ngại vật?

Những điều phải làm trong đời

Trong cái list những điều cần phải làm trước khi chết của mình không có môn nhảy dù. Sau đợt nhảy dù này thì mình đã thêm vào cái list đó thêm một điều cần trải nghiệm trong cuộc đời …

Sau hai tháng miệt mài học gấp dù và đủ thứ hầm bà lằng khác, cái ngày được mong đợi rồi cũng đến. Tranh thủ phỏng vấn các bạn đồng môn trước khi lên máy bay, tôi biết được rằng nhiều bạn trằn trọc suốt canh thâu mấy đêm trước ngày nhảy ( mình cũng có thao thức chút chút, hehe). Không ngủ được vì háo hức, vì nôn nao, vì phải tưởng tượng cảm giác rơi tự do từ độ cao gần 1000m nó như thế nào. ...

Người ta thường nói cái gì lần đầu tiên cũng khó quên. Và tôi cũng dám chắc rằng ai đã từng tham gia môn nhảy dù này cũng ko thể nào quên cái cảm giác lần đầu tiên hãi hùng ấy.

Chúng tôi phải dậy từ rất sớm để kiểm tra sức khỏe, điểm danh, khởi động, mang dù... Thế là chúng tôi đã sẵn sáng lên máy bay- như những người lính dù thực thụ - Oai phong như chuẩn bị ra chiến trường í . Máy bay cất cánh...chiếc trực thăng Mi 171 nhỏ xíu và không khí ngột ngạt bởi sự căng thẳng toát ra từ những gương mặt mới tinh, ai cũng cố gắng mỉm cười để chế ngự nỗi hoang mang càng lúc càng lớn dần...

 

Và rồi thời khắc ấy cũng đến ... các sư huynh, các bậc tiền bối giàu kinh nghiệm nhảy trước,...1 anh, 2 anh, 3 anh ...và rồi cũng đến lượt những tân sinh... dường như chưa chiến thắng hoàn toàn bản thân mình, vài bạn ngập ngừng trước cửa máy bay... nhưng mà làm gì còn đường rút lui, đã có chú Chung dễ thương luôn sẵn sàng đẩy bạn ra khỏi máy bay, hehe. Rùi cũng tới lượt tôi, dù có mong muốn hay không. Tiếng động cơ máy bay ầm ĩ, cánh quạt phần phật, gió thổi vù vù, ... bấy nhiêu tác động làm tôi cũng hơi hoảng, nhưng nhất quyết là không cần sự trợ giúp, tôi đã lao ra khỏi cửa máy bay một cách rất can đảm và quyết đoán. Và tôi bắt đầu rơi .. rơi... rơi.. rất nhanh với đủ mọi tư thế...chỉ 3 giây thôi mà tôi tưởng chừng như 3 thế kỷ đã trôi qua... cho đến lúc dù chính bắt đầu mở...

Khi dù mở, ấy là lúc thế giới thuộc về tôi, bầu trời thuộc về tôi, và cũng là giây phút hạnh phúc nhất. Lúc ấy không gian xung quanh tôi hoàn toàn yên tĩnh -yên tĩnh tuyệt đối, tôi chỉ nghe thấy trái tim mình thổn thức, gió đang đưa tôi đi, xa xa là chiếc dù người bạn đồng hành của mình in trên bầu trời xanh cao, phía dưới chân mình là thành phố bé nhỏ, là dòng sông Đồng Nai đang ngửa mặt lên trời thở từng hơi trắng, đẹp đến ngỡ ngàng . Có lẽ mỗi người sẽ có những cảm xúc khác nhau vào những giây phút ngắn ngủi ấy. ( thầy Hồng bảo rằng sướng như đêm tân hôn... cái này chưa có cơ hội kiểm chứng..hihi)

Độ cao từ từ hạ dần, tôi bắt đầu nghe những lời hướng dẫn để tiếp đất của anh chỉ huy bên dưới - lúc ân cần, lúc từ tốn, lúc gay gắt, lúc gấp gáp...Và làm theo hướng dẫn hay ko là tuỳ bạn. ( Tôi thì chọn giải pháp \" chỉ có gió mới biết, dù đi đâu về đâu\", vì tôi còn mải hưởng thụ giây phút ngắn ngủi trên không trung..)

20m... 10m, 5m... khép chân lại, chuẩn bị tiếp đất.. lạy chúa, xin đất mẹ hãy ôm lấy con thật nhẹ nhàng .. và 4 lần, lần nào tôi cũng được chào đón trong những đám cỏ cao lút đầu và một chút xíu đau nhói ở chân và mông. Nhưng có hề chi, tôi đã về với đất mẹ một cách vẹn nguyên với niềm hứng khởi còn tràn đầy trong tim, với sự hân hoan của các thầy, các bạn, các anh,...

 

Khi tôi quyết định đi học nhảy dù, người thân ngăn cản , bạn bè bảo tôi điên,... nhưng tôi là một đứa chỉ làm theo ý mình. Bởi vì cuộc sống vốn thuộc về mỗi người, hãy sống đích thực cho chính mình, sống sao thấy vui thì sống, làm những gì mình muốn làm và đừng ngại ngần người khác đàm tiếu, bởi tôi đâu phải sống hộ người khác, mà tôi đang sống cuộc đời của chính bản thân tôi.

Dám quăng thân vào một đam mê mới, chắc chắn sẽ cảm nhận được cuộc sống háo hức và mê say. Cuộc sống mà không có chút nguy hiểm nào thì thật là lãng phí oxy.

 

\"\"

Niền vui khi trở về mặt đất

 

\"\"

Một chú chim phấn khích quá

 

Cám ơn ban chủ nhiệm CLBHKPN , trung đoàn 917, trung đoàn 935 sư đoàn 370, ban dù quân chủng PKKQ, trung tâm tìm kiếm cứu nạn đường không ... và tất cả các đơn vị có liên quan... đã chấp cánh cho tôi và cho tất ACE hội nhảy dù thực hiện ước mơ của chính mình :ƯỚC MƠ ĐƯỢC BAY LƯỢN GIỮA TRỜI XANH

Gã ấy...và 3 giây

Xin nói ngay đây không phải là thương hiệu mới cạnh tranh với trang web \"5giay.vn\". Đó là thời gian để một người kịp nhận ra cuộc sống mong manh như thế nào. Thời gian kịp để một người thắng nỗi sợ hãi của mình. Là quãng thời gian ta chưa kịp nhận ra nét cười trong ánh mắt người đối diện nhưng cũng là quãng thời gian dài hơn thế kỷ...

XUYÊN MỘC VÀO XUÂN

Chào các Anh Em Ết Ết